Hầu như tất cả các công ty từ tư nhân cho tới nhà nước tuyển nhân viên, cụ thể là nhân viên thuộc khối văn phòng đều yêu cầu có bằng cấp ít nhất phải là bậc cao đẳng tới đại học và sau đại học thì mới có cơ hội xin việc tốt, lương cao hay vị trí cao hơn trong công ty.
Các nhân viên làm việc trong khối cơ quan nhà nước nếu chưa có bằng đại học thì đều phải học liên thông lên đại học. Ví dụ như trường hợp chị gái tôi là giáo viên tiểu học, trước đây học hệ Trung học Sư phạm hai năm và đã đi giảng dạy được hơn 10 năm nhưng tới nay vẫn phải đi học thêm hệ Đại học tại chức mặc dù kinh nghiệm đã có nhiều và việc học tại chức liên thông vào mùa hè hay tuần hai buổi cũng không cung cấp thêm nhiều kiến thức chuyên môn. Nhưng nếu không học lên thì lại có nguy cơ mất việc hoặc giáng chức.
Còn tôi đã theo học tại trường Đại học Hà Nội, chi nhánh TP.HCM nghành biên phiên dịch Tiếng Anh, thuộc hệ đào tạo từ xa, một tuần học tại lớp hai buổi và chủ yếu là học trên mạng nhưng hệ này có rất nhiều sinh viên theo học, đa số là nhân viên, giáo viên đã đi làm. Tôi chỉ theo học có hai năm 2010 - 2012. Trong lớp tôi có nói chuyện với nhiều người và được biết mục đích chính đi học là lấy bằng để xin việc khác tốt hơn, lương cao hơn. Và đúng như vậy trong quá trình học tại lớp đa số sinh viên bỏ tiết học để đi làm hoặc bận việc gia đình tới trễ...Tới kỳ kiểm tra tới đông đủ nhưng chỉ một vài người làm được cho cả lớp copy, trong buổi thi học kỳ chuyện ném bài quay cop lẫn nhau diễn ra tự nhiên, không có giáo viên, giám thị nhắc nhở, thậm chí có trường hợp gọi điện thoại di động nhắc bài cho bạn ngay trong phòng thi như nói chuyện bình thường ngoài đường. Còn thí sinh nào thi rớt kỳ đó thì được thi tiếp kỳ sau và kiểu gì cũng qua điểm trung bình lên lớp.
Từ thực tế phải có bằng đại học mới có công việc tốt như trên dẫn tới hệ quả đào tạo đại học, sau đại học, hệ tại chức, từ xa... diễn ra tràn lan, các công nhân viên đua nhau đi học với mục đích chính thức là lấy tấm bằng xin việc hoặc chờ cơ hội tăng lương.
Từ cơ chế trên dẫn tới hệ lụy biến nghành giáo dục thành một "mặt hàng kinh doanh" hay nói đúng hơn là biến một số trường học, trung tâm đào tạo thành cái "xưởng in bằng cấp". Và trong thực tế tôi đã từng chứng kiến nhiều nhân viên là sinh viên mới ra trường không thể áp dụng được những gì mình học tại trường cho công việc nhận làm tại các công ty kể cả nhân viên học tại chức hay nhân viên từng tốt nghiệp hệ chính quy. Thực trạng một số nhân viên dựa vào bằng cấp, mối quan hệ quen biết mà chỉ tới cơ quan, công ty làm chiếu lệ, ngồi hết ngày đày công vẫn diễn ra.
Qua các câu chuyện thực tế như trên tôi kính mong bài viết của tôi được gửi tới bạn đọc, các quan chức trong nghành giáo dục và các bộ nghành khác quan tâm, điều chỉnh lại cơ chế, thể lệ xin việc, tuyển dụng từ các công ty và vấn đề tăng lương, tăng chức trong các cơ quan nhà nước. Bởi vì nguyên nhân chính của việc đi học ngoài nạn xóa mù chữ ra thì xin việc làm là nguyên nhân hàng đầu của người đi học. Nhưng nếu cơ quan, công ty nào cũng dựa trên tấm bằng để tuyển dụng, xét duyệt một nhân viên thì chưa đủ và đúng. Chúng ta nên áp dụng bằng các hình thức khác như tuyển nhân viên thông qua cách trình bày hồ sơ, trả lời phỏng vấn, kinh nghiệm sẵn có của nhân viên đó và đưa ra bài kiểm tra cho nhân viên đó theo vị trí mà công ty đăng tuyển và yêu cầu nhân viên đó hoàn thành trong thời gian và chỉ tiêu đặt ra cộng với thời gian thử việc là một hay ba tháng dành cho nhân viên đó trước khi ký hợp đồng lao động chính thức.
Đối với nhân viên thuộc dạng biên chế nhà nước thì nên áp dụng tăng lương, thưởng và đề bạt thăng chức bằng cách thực tế nhất là dựa trên tiêu chuẩn, chất lượng làm việc của nhân viên đó, tính kỷ luật, tinh thần đoàn kết của nhân viên đó cộng với số năm, kết quả mà nhân viên đó cống hiến, đạt được cho cơ quan, đơn vị.
Nếu thực hiện được như vậy thì chúng ta mới cắt giảm được trào lưu bằng cấp, bệnh thành tích trong thi cử, học hành.
Tái bút: Tôi sẽ có thêm các bài viết về đề tài này. Xin cảm ơn ban biên tập đã triển khai đề tài này cho chúng tôi được đóng góp ý kiến và ý tưởng của mình.
No comments:
Post a Comment