Công viên 23
tháng 9 tọa lạc ngay trung tâm quận 1, gần chợ Bến Thành và khu vực Phạm Ngũ
Lão (Phố Tây) tại TP. Hồ Chí Minh có rất nhiều du khách nước ngoài ghé qua nghỉ
ngơi, hóng mát sau chuyến đi bộ tham quan thành phố nhưng chưa an tọa được lâu
thì lúc nào cũng có hàng rong tới mời mua đủ thứ như sách, tạp chí du lịch, bưu
thiếp, thuốc lá, kẹo cao su, trái cầu, đồ chơi...Đặc biệt là tại đây lúc nào
cũng có đội quân đánh giày từ 3 tới 5 tên, cao điểm lên tới 8 hoặc hơn túc trực.
Việc đáng nói
ở đây là đội quân đáng giày không ngồi tại chỗ như đánh giày ở các nước khác
tôi xem trên tivi, trên mạng khi khách cần thì lại mà lúc nào chúng cũng chạy lại
nài nỉ du khách mặc dù họ khoát tay từ chối hay nói : " No, Thank
you" . Tôi là người hay ra công viên này khi rảnh để gặp người nước ngoài
thực hành tiếng anh và có dịp chứng kiến nhiều cảnh đáng xấu hổ lây của dân
đánh giày khi làm việc với du khách như liên tục mời chào với tiếng anh bồi,
cúi xuống tháo giày dép ra hay ngồi chết dí ngay dưới chân người ta cho tới khi
“làm việc” song hay cãi cọ, dọa nạt khách khi thanh toán.
Cuối tuần trước
khi tôi đi qua công viên này và ngồi ghé chơi hơn một giờ nhưng thấy hễ khi nào
có khách đi giày, dép hay sandal bất kể là da hay loại chất liệu gì đội quân
này cũng chạy lại mời chào kể cả khách không yêu cầu chúng cũng tháo giầy ra khỏi
chân để lau chùi, đánh bóng. Một số du khách bực tức đứng dậy bỏ đi ngay nhưng
cũng một số người chưa từng thưởng thức dịch vụ " đánh giày nhiệt
tình" này thì ngồi im để chúng làm miễn cưỡng.Việc đánh
bóng giày nếu tính cho người Việt Nam thì chỉ 10.000 nghàn đồng/đôi nhưng với
du khách nước ngoài lúc nào cũng gấp đôi, gấp ba lần và tất nhiên là những
shoes shine boys (thằng đánh giày) này không bao giờ chỉ đánh bóng mình đôi
giày không, chúng thường chỉ những kẽ hở xung quanh đôi giày để đòi dán keo mặc
dù giày, dép, sandal của khách đang còn mới hoặc không rách, rồi sau đó là tới lượt
đòi thay lót đế giày mặc dù khách cũng không yêu cầu. Cuối cùng là thanh toán
và giá trọn gói lúc nào cũng ít nhất là 50.000 - 100.000 đồng thậm chí hơn, nói
chung kinh nghiệm của dân đánh giày là
"nhìn mặt đặt giá". Tôi đã từng thấy cảnh một chú đánh giày đòi tiền
một đôi sandal của cặp vợ chồng du khách (nhìn khoảng hơn 65 tuổi và ngoại hình
thì như người Mỹ hoặc Châu Âu) với giá 150.000 đồng và cặp vợ chồng này đã bực
tức nói lớn điều gì đó như thể “sao quá đắt” và đứng dậy bỏ đi và chỉ trả
50.000 đồng.Có điều tôi
thấy lạ nữa là tại công viên 23/9 này lúc nào cũng có đội ngũ bảo vệ khoảng 5
nhân viên nhưng không ai đả động, tới can thiệp khi du khách bị “làm thịt” hay
đuổi những tên đánh giày này đi chỗ khác. Công việc của bảo vệ tại đây dường
như chỉ là ngồi trực cho hết ca để thay ra về hay thỉnh thoảng có ai đó đi lên
bãi cỏ thì nhắc nhở. Còn công việc bảo vệ du khách thì “không phận sự miễn bàn”.Nghành du lịch
Việt Nam đã có quá nhiều khuyết điểm để mất lòng du khách như các cửa hàng,
khách sạn, nhà hàng, công ty du lịch, taxi, xe ôm… thường bán, phục vụ giá cao
so với người bản xứ, rồi nạn móc túi, giật đồ du khách trên đường, rác thải,
nhà vệ sinh kém sạch sẽ… Vì vậy hãy đừng để thêm những tên đánh giày không tên
tuổi này làm hoen ố thêm nữa.
Tại sao những
thanh niên dưới 35 tuổi, không bị dị tật và đang còn khỏe mạnh này không xin đi
làm công nhân trong các khu công nghiệp, các công trình xây dựng hay đi học nghề
để làm các công việc ổn định mà chỉ chọn công việc đánh giày suốt ngày đeo bám
làm phiền người nước ngoài để kiếm những đồng tiền như thể được bố thí và đầy
khinh bỉ lẫn kinh sợ của người ngoại quốc? Gia đình họ quá nghèo không có tiền
cho học nghề để có công việc ổn định hay do tính cách vô kỷ luật, thích tự do
và kiếm tiền nhanh? Cơ quan chức năng nào sẽ giải quyết nếu cấm họ đánh giày
hay ai sẽ tạo được công việc mới cho họ? Dường như đây là bài toán lâu dài và
chưa có đáp án với hàng rong, ăn mày và đánh giày từ bắc tới nam tại các thành
phố lớn như Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh.
Họ đâu có biết
rằng khi những người nước ngoài là nạn nhân này sẽ có những ác cảm cực kỳ xấu với
người Việt vì phong cách làm ăn, kiếm tiền không giống ai và những trải nghiệm
không tốt này sẽ có thể được viết trên các diễn đàn mạng xã hội khi đó sẽ có
nhiều người khác nữa sẽ được biết và thực
tế đã có nhiều bài viết không hay về nghành du lich và con người Việt Nam từ du
khách nước ngoài. Mặc dù chúng ta có cố gắng làm nhiều việc tốt để thay đối
hình ảnh đất nước , con người Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế nhưng với những
con sâu làm rầu…luống rau này thì đó vẫn là cuộc "cách mạng" lâu dài.
“Tiếng lành
đồn gần, tiếng dữ đồn xa” tôi mong rằng mỗi người sẽ góp sức chung để bảo vệ
nghành du lịch cũng như hình ảnh đất nước. Hãy hạn chế “tiếng dữ” lan truyền.
.jpg)

.jpg)
No comments:
Post a Comment